Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Mỗi phút để bản thân viết lên cuộc đời mình


Trải nghiệm cho tôi những bài học, nhỏ mà sâu đậm,...
Xin được chia sẻ những dòng đã ghi trên dọc hành trình Xuyên Việt mà tôi đã đi!


Bình minh, ngồi ngóc mỏ, vô tư lự.
Ừ, ta là một lữ khách nơi xa xôi...


------------------------------------------
"Có ngày vẫy nhờ xe ô tô. Ngồi cảng Sa Kỳ, chính ngọ nắng thẳng đầu, ngó những người công nhân bốc vác ở đây vẫn đang phải làm việc, mồ hôi túa ra như mưa, những tiếng thở phì phò vì sức nóng. Ừ đúng, bố mẹ hay người thân nào đó của mình cũng đang vất vả mưu sinh như thế, con biết, không dễ gì để tồn tại trong cái hộp thịt khổng lồ này, nhưng con phải đi, con sẽ đi, chí ít là để cho con không còn là một khối thịt hộp nào đó nữa, bởi con biết, nếu yên vị và bị động, rút cục, con cũng sẽ chết ở tuổi 25 mà thôi. Sẽ thật bất hiếu khi không nghĩ gì hay không nhớ về những giọt mồ hôi nơi quê nhà. Có trách, có mắng, âu cũng là lẽ thường tình. Nhưng có, một thằng mà bạn bè kêu là không đủ "lanh lợi" để học Luật và sống có phần nhân văn như con, chẳng thể không nghĩ, không quặn lòng mà nghĩ mà ngẫm. Trên thế gian này làm gì có đường, mà thường đi vào lối nào đó thật riêng, người ta sẽ cho là khùng, là dại.

Nhờ xe ô tô ở Lý Sơn


Mùi hành, mùi tỏi đất Lý Sơn nồng đặc, mồ hôi lăn dài trộn với chút cay cay nơi khóe mắt, con lại nhớ nhiều hơn về những ngày chạy đi giao bánh, giao hoa quả; nhớ nhiều hơn về những tối đi dạy muộn về để kiếm chút tiền ít ỏi mong ngày lên đường. Con đang đi và sẽ đi. Vì con sẽ không để uổng phí chuyến đi này. Để cất bước lên đường đã khó, hành trình còn muôn phần gian nan hơn. Nếu đó là một chuyến đi hưởng thụ, con sẽ là thằng thật bất hiếu. Nhưng vậy đó, kinh qua nhiều hơn những ngày nắng nóng dọc dải đất miền Trung, con biết bố mẹ vất vả, qua những lúc mệt mỏi, con biết bố mẹ cũng nhọc nhằn cho con. Một thằng con trai nói ra những điều ấy thật khó, nhưng con nhớ những vòng quay lọc cọc của máy may của mẹ ngày con còn bé tí xíu, hằng đêm vẫn miệt mài cho xong bộ quần áo cho khách; những đêm mưa bão bố phải đi trực, chẳng thể ở nhà. Có đi xa, hay chưa làm được điều gì khiến bố mẹ an lòng, con cũng đành ngậm ngùi vì đường con chọn chẳng thể ít chông gai.

Những ngày tháng trải nghiệm sung sướng trong vất vả


Ngang dọc những cung đường


Mới là rộng dài trong dải chữ S này, nhưng ngã rẽ mà con chọn ở một mảnh đất mới, dẫu nhọn nhằn, nhưng con tin là con sẽ có hơn thật nhiều bài học tại đó. Ngày tuổi 18, ngày mà cả con và bố mẹ đều đã không tin là con được đặt chân tới Nhật Bản - xứ mặt trời mọc trong một chương trình giao lưu quốc tế; ngày tuổi 21, con đã tự tin hơn để đặt ra mục tiêu riêng cho mình khi trở lại đó với 3 năm chuyên ngành Luật kinh doanh.
Vâng, là con đấy, con tin khi mình đi những con đường ít người đi, dẫu nguy hiểm hơn, nhưng lại tôi luyện cho bản thân con nhiều hơn.

Bao la là trời xanh, đó bó buộc bạn trong bốn bức tường

Những chuyến đi cho con một bài học: "Nếu đường có xấu đến tệ hại, hãy vượt qua. Vì con đường đó sẽ dẫn tới những góc nhìn mới và tuyệt vời hơn những lối mòn người ta hay đi".

Vậy đó,... vì con nhìn thấy ánh sáng.


Lý Sơn,gửi bố mẹ!

1 nhận xét: