Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Chuyện trái chôm chôm!

Hắn vừa ăn vừa cười,
bao giờ cũng thế, cứ chôm chôm xong là hắn cười!

Tụi tớ được cho cả chục kí chôm chôm khi thăm thú miệt vườn Long Khánh.
--------------------------------------------------

Đằng sau niềm sung sướng được ăn chôm chôm, được cô chú chủ nhà vườn ở Long Khánh tặng luôn hơn chục kí chôm chôm vác về Sài Thành làm quà, lại là nỗi cực nhọn, vất vả ở đây. Ngẫm chôm chôm bán tại vườn có 2-3k/kí, lại nhớ vải ở nhà cũng lâm vào cảnh tương tự. Lên xuống giá, vải cũng phải chặt đi, thay dần vào bằng cây khác.

Đường vào miệt vườn



Hôm trước tạm biệt Bảo Lộc với những câu chuyện về chè và cafe hạt ở đây, cũng có phần tương tự như chuyện chôm chôm, chuyện vải. Nghe đâu có công ty ở Đài Loan bán sản phẩm "TRÀ VIỆT" ở bển, sang Việt Nam, tới Bảo Lộc xây dựng nhà máy chè CHẤT LƯỢNG CAO với các công nghệ tiên tiến. Nhưng té ra, cũng chỉ làm màu để đó, vác bị đi thua mua chè của bà con ở đây với giá thấp rồi xuất lại Đài Loan bán với giá cao. Những câu chuyện tương tự đã từng nghe, nhưng có ngồi nhấp cốc cafe ở phố núi B'lao này mới thật xót lòng. Há chẳng phải đó là trò lừa đảo sao.

Vườn chè ở Bảo Lộc


Dẫu biết để làm toàn bộ các công đoạn từ việc thu mua nông sản thô, chế biến thành phẩm, xây dựng thương hiệu và đưa sản phẩm tới người tiêu dùng là không dễ dàng, nhưng nếu để cứ mãi trồng và bán nông sản thô, để rồi chỉ những người ở các chiết đoạn khác mới hưởng lợi nhiều thì bà con nông dân bao giờ mới thoát nghèo đây?
Chè xanh mơn mởn
Nhưng bà con bao giờ mới hết nghèo?

Có phải lòng một cô gái xứ B'lao mới thấy lưu luyến đến vậy. Chào B'lao!




1 nhận xét: